Lá thư tu học tháng 1 năm 2006
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124
Chúc mừng năm mới
Nhân dịp Xuân Bính Tuất, toàn thể tăng thân Thuyền Từ kính chúc quý vị Phật tử một năm tu tập có nhiều an vui và hạnh phúc, tình thương và sự hiểu biết ngày càng sâu sắc, và niềm an lạc, vững chãi, và thảnh thơi ngày càng lớn rộng.
Ngày quán niệm đầu tháng 1 năm 2006
Ngày quán niệm đầu tháng 1 năm 2006 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 7 tháng 1 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124. Quý vị có thể vào trang nhà tại http://mpcf.org để xem bản đồ và đường đi tới UUCF. Chương trình tu học trong ngày:
10:00
Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00
Ăn trưa trong im lặng hùng tráng và nghỉ trưa
2:00-2:45
Nghe băng hình pháp thoại của thầy Nhất Hạnh
3:00-4:30
Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:30-5:00
Tọa thiền, chia tay
Kính xin quý thiền sinh đem theo thức ăn chay để ăn trưa chung và mặc y phục thoải mái để ngồi thiền.
Lịch trình tu học trong năm 2006:
Những ngày quán niệm bằng Việt ngữ vào thứ Bảy đầu tháng do tăng thân Thuyền Từ tổ chức tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF) trong năm 2006: 7 tháng 1, 4 tháng 2, 4 tháng 3, 1 tháng 4, 6 tháng 5, 3 tháng 6, 1 tháng 7, 5 tháng 8, 7 tháng 10, 4 tháng 11, 2 tháng 12. Ngày quán niệm đầu tháng 9 đã được thay thế bằng khóa tu 4 ngày tại Claymont Court, WV.
Trong năm 2006, tăng thân Thuyền Từ sẽ tổ chức hai khóa tu nói tiếng Việt tại trung tâm tu học Claymont Court, WV. Khóa tu đầu tiên được tổ chức vào lễ Phục Sinh từ 13 tới 16 tháng 4; khóa thứ hai vào tuần lễ Lao Động 1 tới 4 tháng 9. Quý vị có thể vào trang nhà của Thuyền Từ tại http://crpcv.org/thuyentu/tt_sched.htm để xem toàn thể chương trình tu học trong năm.
Trong năm 2006, Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm MPCF sẽ tổ chức 4 khóa tu bằng Anh ngữ do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn tại Claymont Court, WV vào những ngày sau đây: 17 tới 19 tháng 2, 19 tới 21 tháng 5, 20 tới 22 tháng 10, và 8 tới 10 tháng 12.
MPCF tổ chức mỗi tháng một ngày quán niệm bằng Anh ngữ từ 9:30 sáng tới 4:30 chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124 vào những ngày sau đây: 21 tháng 1, 25 tháng 2, 18 tháng 3, 22 tháng 4, 13 tháng 5, 10 tháng 6, 15 tháng 7, 19 tháng 8, 9 tháng 9, 14 tháng 10, 11 tháng 11, và 16 tháng 12. Cũng tại đây, MPCF tổ chức mỗi tháng nửa ngày quán niệm bằng Anh ngữ từ 8:45 sáng tới 1 giờ chiều vào những ngày sau đây: 28 tháng 1, 11 tháng 2, 25 tháng 3, 29 tháng 4, 27 tháng 5, 24 tháng 6.
Tin ngắn:
Thứ Bẩy 21 tháng 1 năm 2006 sẽ có một ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 9:30 sáng tới 4:30 chiều tại Christ Congregational Church, 9525 Colesville Road, Silver Spring, MD 20901. Muốn biết thêm chi tiết xin tới trang nhà tại http://mpcf.org hoặc liên lạc với Julia Jarvis tại số (301) 270-0514.
Thứ Bẩy 28 tháng 1 năm 2006 sẽ có nửa ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 8:45 sáng tới 1:00 chiều tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm (MPC) Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124. Muốn biết thêm chi tiết xin tới trang nhà tại http://mpcf.org hoặc liên lạc với MPC tại số (703) 938-1377.
Để nội dung của lá thư tu học này thêm phần phong phú, Thuyền Từ rất mong được nhận đóng góp của quý vị như thơ, văn, chuyện vui trong sự tu tập, cách thức nấu các món ăn chay. Xin gửi những đóng góp này về Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org .
Nếu quý vị muốn nhận lá thư tu học bằng điện thư, xin liên lạc với Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org.
Sách mới:
Thì Thầm Tiếng Đá
viết bởi thầy Pháp Đăng, Lá Bối xuất bản năm 2005.
Tình Bạn
Ngày xửa ngày xưa, ở trên ngọn núi Thanh Sơn bao quanh bởi đồi thông xanh biếc và rừng phong êm mát có bốn con thú chơi thân với nhau. Đó là Nai, Sóc, Sáo và Rùa. Bốn con thú này rất thương yêu nhau. Chúng thật là diễm phúc được làm bạn thân thiết với sư cô Bảo Châu trong tu viện Bạch Vân tọa lạc trên đỉnh núi cao ấy. Tu viện thật là đẹp đẽ và xinh xắn, có đồi núi thoai thoải, có ruộng vườn đầy hoa thơm cỏ dại. Mỗi độ xuân về, sau khi những giọt tuyết cuối cùng vừa tan đi thì ngàn hoa bắt đầu đua nhau hé nở. Mùa xuân nơi đây về một cách mạnh mẽ và rực rỡ lạ kỳ. Núi đồi xanh lắm, cỏ xanh, cây xanh và hoa thắm; màu xanh đến tận chân trời.
Năm nay sư cô Bảo Châu vừa tròn mười tám tuổi. Sư cô tu chung với các sư chị đến từ nhiều quốc gia khác nhau như Mỹ, Anh, Gia Nã Đại, Đại Hàn và Việt Nam. Chỉ mới xuất gia được có mấy năm thôi nhưng sư cô tu giỏi lắm. Mỗi ngày sư cô Bảo Châu thích ngồi thiền nơi cánh đồi gần bên hồ sen. Mỗi mùa hè về, sen nở và tỏa hương thơm ngát cả một khung trời. Sư cô ngồi lắng yên nên tâm của sư cô trở nên trong sáng, trong hơn cả mặt hồ tĩnh lặng. Sư cô ưa nhìn vào mặt hồ để xem những đám mây trắng đang bay thong dong trên bầu trời xanh ngắt. Sư cô còn có thể thấy bãi cỏ non xanh mơn mởn phản chiếu dưới mặt hồ. Khung cảnh dưới hồ đẹp không thua gì cảnh thật ở trên hồ. Sư cô ngồi yên để thở. Hơi thở đưa tâm của sư cô trở về trong giây phút hiện tại, và sư cô cảm thấy tâm hồn mình yên tĩnh như những giọt nắng chiều rơi nhẹ trên rừng cây và êm ả như buổi hoàng hôn. Hơi thở nhẹ nhàng, an tĩnh làm cho tâm hồn của sư cô lắng yên trong vắt. Niềm vui của sư cô là như thế. Nó làm bằng hơi thở. Niềm vui của sư cô là được ngồi yên. Vui biết mấy được nhìn mặt hồ để thấy những đám mây trắng và nền trời xanh trong lòng hồ. Sư cô thường nghe được tiếng chim ca và tiếng gió chiều. Gió chiều như hơi thở làm khỏe nhẹ và vơi dịu cả cõi lòng. Cứ như thế, mỗi ngày hai lần sư cô ngồi thật yên bên cạnh hồ sen, nhờ thế mà bốn con thú làm quen được với sư cô. Những ngày đầu, nhìn thấy hình dáng của sư cô trong tư thế hoa sen chúng đã thương yêu lắm rồi bởi vì năng lượng bình an của sư cô lan tỏa ra khắp mọi nơi; năng lượng này tuy vô hình nhưng nó cứ thấm vào bốn con thú thật lắm như một ngọn gió mát, như một làn sương mai. Sư cô ngồi yên quá, yên như một pho tượng của thánh mẫu Maria.
Con Nai tin tưởng đến gần với đôi mắt long lanh hồn nhiên nhìn ngơ ngác, con Rùa bò lên nằm yên bên bờ để thở, con Sáo và con Sóc cũng đến gần để làm quen với sư cô. Càng ngày chúng đến càng gần, quanh quẩn bên sư cô như những đứa con thơ gần mẹ hiền, như những người bạn thân thiết đến bên nhau. Con Nai thích ăn những ngọn cỏ non thơm ngon và ngọt ngào mọc gần bờ hồ. Không biết vì sao cỏ ở đây ngon ngọt lạ thường? Chắc là nhờ người tu có mặt nên cỏ ngon hơn, nước ngọt hơn, lá xanh hơn và gió mát hơn. Đôi mắt con Nai sáng như hai vì sao, ánh mắt và cái nhìn của nó thật là hiền lành, bộ lông màu vàng thật mượt mà và óng ả làm sao! Chung quanh cổ có những chấm màu trắng, màu hồng, màu tím lâp lánh như những hạt ngọc pha lê. Nai ưa đến gần để dựa vào một bên chân của sư cô. Sư cô vẫn ngồi yên. Thỉnh thoảng sư cô mở mắt nhìn Nai, thì ra đôi mắt của sư cô thật là trong sáng như hai giọt sương long lanh màu nắng. Sư cô nhìn Nai dễ thương và hiền lành nên Nai cảm thấy vô cùng hạnh phúc!
Con Rùa này gọi là Rùa Táp (Snapping Turtle), nghĩa là Rùa ưa táp, ưa cắn. Con Rùa này lớn cỡ gần bằng cái mâm, hình thù kỳ quái, vi vẩy vừa cứng vừa lô nhô và nhọn hoắc. Con Rùa táp đã sống trong hồ này gần cả trăm năm rồi. Rùa có nguồn gốc từ những chàng khủng long to lớn ghê gớm đã có mặt trên trái đất hàng triệu năm về trước. Tất cả loài tôm cá trong hồ đều sợ đến gần Rùa bởi vì chàng ưa táp ẩu lắm. Có nhiều con cá vô tội đang bơi vui chơi nô đùa đã bị Rùa táp đến mất mạng. Nhưng từ ngày lên chơi với sư cô, Rùa không còn táp nữa. Rùa bắt đầu tập ăn chay tức là ăn những cọng rêu, cây rong dưới đáy hồ. Rùa bò loang quanh và cũng tập ngồi yên bên cạnh sư cô. Rùa ngồi thiền thật là giỏi, còn giỏi hơn cả chú Sóc. Rùa thu gọn bốn chân vào trong vỏ, đôi mắt lim dim trông giống như người ta đang nằm ngủ. Con chim Sáo cứ líu lo suốt cả ngày, cứ nói cười hồn nhiên vô tư vang động cả khu rừng, tiếng Sáo như tiếng người nhưng âm thanh trong trẻo như tiếng pha lê, như tiếng suối reo. Sáo vừa ca vừa hót vừa nói chuyện với ba người bạn của mình. Tâm sự của Sáo hình như không bao giờ đứt đoạn. Mỗi khi tới gần sư cô, Sáo liền bay nhẹ nhàng, đậu trên vai sư cô và ngồi yên phăng phắc. Sáo biết sư cô đang cần sự “im lặng hùng tráng” để nhìn cho sâu, nghe cho rõ và cảm cho thông. Sáo có bộ lông đen mượt, đôi mắt của nó sáng long lanh. Sáo có thể ngồi yên trên vai sư cô mãi mãi bởi vì Sáo cảm thấy nói nhiều mệt quá! Ngồi yên không nói sao mà khỏe thật! Mỗi khi sư cô xả thiền, Sáo hót lên một tràng âm thanh thật thanh thoát, vang cả mặt hồ để mừng cho những giờ vui chơi nô đùa. Sư cô thường đưa bàn tay nhỏ vuốt nhẹ vào mình Sáo nên Sáo cảm thấy sung sướng dữ lắm.
Con Sóc dễ thương vô cùng. Suốt đời nó chỉ ăn chay nên nó hiền lắm. Sóc ưa ăn hạt dẻ rừng, nó ăn thật tài bởi vì răng của nó sắc lắm, chỉ trong vòng hai phút thôi, nó đã cắn xong vỏ để thưởng thức mùi vị ngọt bùi, béo bổ của hạt dẻ rừng. Chung quanh tu viện Bạch Vân cây hạt dẻ mọc chen chúc với cây phong nên Sóc tha hồ mà ăn cho thỏa thích. Nó lại còn để dành cả núi hạt dẻ thơm tho, ngon ngọt trong hang ở ngay dưới thiền đường Thúy Trúc cho mùa đông tuyết giá. Sóc cũng bắt chước ngồi yên như sư cô Bảo Châu. Sóc thường ưa nhảy nhót lung tung nên ngồi yên không phải là một chuyện dễ dàng. Sóc làm bộ (pretend) ngồi yên, do đó trong lúc ngồi yên trên đầu gối của sư cô, cái đuôi của nó cứ vẫy qua vẫy lại, trông thật là buồn cười. Sư cô thấy thương con Sóc nho nhỏ này quá. Sóc mà ngồi yên là một chuyện lạ nhỉ! Sư cô đặt một ngón tay lên cái đuôi đang động đậy của nó nhờ thế Sóc mới chịu ngồi yên, đôi mắt long lanh vừa nhắm vừa mở thật là dễ thương.
Con Rùa rất ưa thực tập thiền ôm sau lưng sư cô. Rùa thương sư cô bởi vì từ lâu Rùa không có mẹ. Sư cô Bảo Châu có đức tính giông giống như đức tính của một người mẹ hiền. Mẹ rùa ít nói, tính tình điềm đạm và từ tốn. Sư cô hướng dẫn cho Rùa thực tập thiền ôm: “Thở vào, con đang còn sống. Thở ra, con cảm thấy hạnh phúc. Thỡ vào, con đang được ôm sư cô, người con thương nhất trên đời. Thở ra, con cảm thấy hạnh phúc. Thở vào, con biết ngày mai con sẽ không có cơ hội để sống hạnh phúc bên sư cô. Thở ra, con trân quý giây phút này lắm.”
Bốn con thú này bắt đầu làm quen và thích sống những giây phút tĩnh lặng bên sư cô Bảo Châu. Chúng thật là hạnh phúc được ngồi yên và nô đùa bên sư cô. Sư cô thương chúng nhiều lắm. Sư cô hướng dẫn cho chúng phương pháp thiền thở.
Các em thân mến!
Tâm ta ưa rong ruổi nên các em hãy nhớ trở về với hơi thở. Hơi thở sẽ giữ gìn tâm ý để nó ngừng lại mà đoàn tụ với thân thể. Khi thân tâm đoàn tụ thì ta sống một cách trọn vẹn. Lúc ấy ta mới thật sự sống. Ta biết cảm, biết thương, biết nghe, biết nhìn và biết nói. Những gì ta tiếp xúc đều trở nên hiện thực, bông hoa tươi hơn, ngọn lá xanh hơn, gió reo vi vu hơn ... Ta cảm nhận được không khí đang đi vào buồng phổi để làm tươi mát lại thân tâm.
Bốn con thú lắng nghe sư cô một cách chăm chú và say sưa. Đôi mắt đứa nào cũng sáng lên. Tiếng nói của sư cô sao mà êm ái quá, có lẽ mỗi ngày sư cô đều tụng kinh nên giọng nói của sư cô trong như tiếng suối reo.
Sư cô dạy thêm cho chúng biết cách đi thiền. Em Rùa tuy chưa học lý thuyết về “thiền đi” nhưng suốt đời em đã biết đi thiền. Thiền hành là đi mà biết ta đang đi. Đây là một việc tuy đơn giản như trò chơi trẻ con nhưng nó là cốt tủy của thiền tập. Biết là tỉnh thức, là chánh niệm, là không quên lãng. Đi biết đi, ngồi biết ngồi, nằm biết nằm, nhìn biết nhìn, ... Biết là trọng tâm của giác ngộ. Từng bước, từng bước các em hãy chú ý cho thật cẩn trọng và tha thiết. Bàn chân của ta thật sự cảm nhận được sự sống linh động của mặt đất. Ôi, đất Mẹ mát quá, đất Mẹ vững vàng quá! Tâm ta không bay bổng vào hư không, không đánh mất trong sự luyến tiếc về quá khứ hoặc không trôi lăn trong sự lo lắng về tương lai. Tâm ta ở dưới lòng bàn chân nên ta cảm nhận được sự sống mầu nhiệm. Ta tiếp xúc được với ánh nắng hồng, bông hoa thắm, ngọn lá xanh ... Cảm nhận là năng lượng đích thực của sự sống. Sống mà biết thương biết cảm thì sự sống mới dễ thương làm sao! Tiếp xúc với cái gì, ta cũng thấy nó hiện thực, đẹp đẽ và đáng yêu cho nên ta cảm thấy hạnh phúc tràn trề.
Sau khi hướng dẫn thiền tập, sư cô Bảo Châu chơi nhiều trò chơi với bốn con thú như bịt mắt, ù mọi, đuổi bắt, đánh lon, cò cò, đi trốn đi tìm ... Sư cô chạy nhảy nô đùa như trẻ thơ làm cho các bạn hết sức ngạc nhiên. Sư cô mà cũng chạy nhảy vui lạ nhỉ! Con Sóc thích nhất là chơi trò đi tìm đi kiếm và chơi trò bịt mắt.
Mỗi khi nghe hồi chuông dài, sư cô nhẹ nhàng vuốt ve từng người bạn rồi dịu dàng đưa tay vẫy chào. Sư cô lên tiếng:
- Đã đến giờ sư cô phải trở về tu viện để chấp tác với đại chúng.
Bốn con thú vẫn còn quyến luyến những trò chơi tuổi thơ đầy hào khí nên chúng chưa muốn đi, cứ ngẩng cổ nhìn theo hướng tu viện. Sư cô vẫn đi thong thả. Tu viện dựng ở trên đồi cao chung quanh có nhiều cây cổ thụ xanh tươi và mát mẻ. Bốn con thú nhìn nhau thì thầm công nhận: sư cô Bảo Châu là người tu hạnh phúc. Nét mặt của sư cô thật là tươi tắn, miệng luôn mỉm một nụ cười xinh và tính tình thật là dễ thương.
Sư cô Bảo Châu có nhiều chị lớn. Có một sư chị làm việc suốt cả ngày, làm từ nhà bếp đến bàn giấy, từ thiền đường xuống nhà ăn. Công việc nhẹ nhàng như hơi thở nên sư chị vừa làm việc vừa vui chơi. Sư chị làm việc thoải mái như chính sư cô Bảo Châu ngồi yên tĩnh bên hồ sen. Tuy đã lớn tuổi nhưng nụ cười của sư chị vẫn tươi như đóa trà mi chớm nở. Sư chị làm việc thật nhiều nhưng sư cô trẻ chưa bao giờ nghe sư chị phàn nàn một điều gì và không cằn nhằn với những người chung quanh. Sư chị đúng là một bà mẹ hiền. Sư cô tu tập với các sư chị rất hạnh phúc, lâu lâu sư cô mới nhớ mẹ một lần.