
Ngày quán niệm đầu tháng 7 năm 2010 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 3 tháng 7 từ 9:30 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124. Quý vị có thể vào trang nhà tại http://mpcf.org/ để xem bản đồ và đường đi tới UUCF. Chương trình tu học trong ngày:
|
9:30 |
Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh |
|
12:00 |
Ăn trưa trong im lặng hùng tráng |
|
2:00 |
Nghỉ trưa |
|
2:30 |
Nghe băng pháp thoại |
|
3:00 |
Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học |
|
4:45 |
Tọa thiền |
|
5:00 |
Chia tay |
Viết bởi thầy
Thích Nhất Hạnh; Lá
Bối xuất bản năm 2010.
Sách
hiện đang có trong tủ sách
Thuyền Từ, xin liên lạc với anh Chân Trí để
thỉnh sách.
Là Hoa
Tươi Mát
Ta chỉ có hạnh phúc khi ta có đủ yếu tố tươi mát. Với yếu tố tươi mát, ta có thể làm cho người khác hạnh phúc. Ta phải là một đóa hoa thật sự trong khu vườn nhân loại. Một em bé đang chơi, đang ngủ; nhìn em bé ta thấy quả thật nó là một bông hoa. Cái mặt nó là một bông hoa, bàn tay nó là một bông hoa, bàn chân nó là một bông hoa, cái miệng nó là một bông hoa. Ta cũng đã từng là một bông hoa như nó, nhưng những phiền tạp của cuộc đời đã làm cho ta mất bớt rất nhiều tính chất tươi mát của ta. Khóc nhiều quá thì hai mắt bạn đâu còn trong được nữa? Nguyễn Bính viết:
Em
không khóc nữa, không than nữa
Đây một bài thơ hận cuối cùng
Không than chắc hẳn hồn tươi lại
Không khóc tha hồ đôi mắt trong.
Bạn hãy thở vào đi, buông thư thân thể và mỉm cười. Nét nhăn trên mặt bạn không còn nữa, nụ cười trên môi bạn giúp bạn phục hồi lại đóa hoa tươi mát. Các nhà điêu khắc trong quá khứ đã cố diễn tả nụ cười tươi mát trầm tĩnh và từ bi trên mặt các tượng Bụt. Trên mặt bạn có gần ba trăm cơ bắp; mỗi khi lo lắng, buồn giận hoặc sợ hãi, những cơ bắp ấy co rúm lại hoặc căng thẳng ra, người khác nhìn và thấy sợ. Nếu bạn thở vào có ý thức về sự căng thẳng đó thì khi bạn thở ra, bạn có thể buông thư và mỉm cười. Như thế thì những căng thẳng đó sẽ biến mất và bạn phục hồi được tính tươi mát của bông hoa nhân loại sẵn có trong bạn. Lắng dịu, thư giãn, phục hồi sự tươi mát, đó là sự thực tập thiền chỉ. Chỉ là dừng lại, là làm cho lắng dịu, cho tươi mát. Thở vào, tôi thấy tôi là một bông hoa; thở ra, tôi cảm thấy sự tươi mát của bông hoa là tôi.

Là Núi Vững Vàng
Hạnh phúc và bình an không thể có mặt nếu ta không có yếu tố vững chãi. Thiếu sự ổn định trong thân và tâm, ta trở nên bất an, và kẻ khác không thể nương tựa và trông cậy nơi ta. Cho nên, tu tập để đem lại sự vững chãi và ổn định nơi thân và tâm là việc rất thiết yếu. Với hơi thở chánh niệm, với thế ngồi vững chãi, ta có thể thiết lập lại sự vững vàng trong ta. Trong tư thế kiết già hay bán già (gọi là tư thế hoa sen), thân tâm bạn dễ có được sự vững chãi, nhất là khi bạn biết điều phục hơi thở để đem năm uẩn về một mối. (Năm uẩn: hình hài, cảm giác, tri giác, tâm hành và nhận thức). Nếu bạn nắm vững được hơi thở, nhận diện được những cảm giác và cảm xúc trong bạn, biết chấp nhận và ôm ấp chúng, thì bạn sẽ có nhiều niềm tin nơi khả năng của bạn và điều này sẽ làm tăng tiến tính cách vững chãi nơi bạn. Biết sử dụng thông minh và tình thương, bạn có thể giải quyết được những khó khăn trong sự sống hằng ngày, đức tự tin này cũng sẽ làm tăng tiến tính cách vững chãi nơi bạn. Thở vào, tôi ngồi vững như một trái núi; thở ra, tôi cảm thấy sự vững chãi và ổn định trong tôi. Thực tập quay về nương tựa nơi hải đảo của tự thân giúp bạn chế tác được thêm tính vững chãi của bạn. Có một con đường thực tập tâm linh, biết mình đang đi trên con đường ấy, bạn sẽ không còn e ngại, sợ hãi, điều này cũng giúp nhiều cho sự vững chãi của bạn. “Đã có đường đi rồi, con không còn lo sợ.” Con đường này là con đường Niệm Định Tuệ, con đường của sự thực tập năm giới: bảo vệ sự sống, chia sẻ thì giờ và tài vật của mình với những kẻ thiếu thốn, tự bảo hộ và bảo hộ cho mọi người được an toàn không bị nạn tà dâm và sự lạm dụng tình dục tàn hại, thực tập ái ngữ và lắng nghe, và tiêu thụ trong chánh niệm để đừng làm bại hoại thân tâm.
Nước Tĩnh Lặng Chiếu
Nước tĩnh lặng chiếu là hình ảnh của tâm bình lặng. Tâm bình lặng là khi tâm không bị những tâm hành giận hờn, ghen tị, sợ hãi và lo lắng làm cho xao động. Bạn cứ hình dung một mặt hồ nước tĩnh trên núi, phản chiếu mây trời và các đỉnh núi rõ nét cho đến nỗi ta có thể chụp hình mây trời và đỉnh núi khi đưa ống kính hướng về mặt hồ. Tâm ta tĩnh lặng thì ta cũng phản chiếu được sự thực một cách trung thực, không làm cho sự thực méo mó. Hơi thở và thế ngồi cũng như bước chân chánh niệm có thể làm lắng dịu lại được những tâm hành như giận hờn, sợ hãi, tuyệt vọng... Trong kinh Quán Niệm Hơi Thở, Bụt có đưa ra một bài tập gọi là An tịnh tâm hành, làm cho tâm hành an tịnh. Tâm hành đây là những trạng thái giận hờn, sợ hãi, lo lắng, v.v... “Thở vào, tôi nhận diện được tâm hành đang có mặt trong tôi.” Bạn có thể gọi tên tâm hành ấy. Nó là sự bực bội. Nó là sự lo lắng, v.v... Ta không cần phải đàn áp nó, chê trách nó, xua đuổi nó. Ta chỉ cần nhận diện sự có mặt của nó là đủ. Đó là phép nhận diện đơn thuần, không tìm cách níu kéo cũng không tìm cách xua đuổi. “Thở ra, tôi làm lắng dịu tâm hành trong tôi.” Hơi thở chánh niệm khi nhận diện và ôm ấp tâm hành có khả năng làm lắng dịu tâm hành. Bài tập này cũng giống như bài tập mà bạn đã học để làm lắng dịu thân hành, nghĩa là lắng dịu những căng thẳng và đau nhức trong thân. Bài này cũng là của Bụt dạy trong kinh Quán Niệm Hơi Thở. Bạn là người hành giả, nghĩa là người thực tập thiền quán, chứ không phải chỉ là một học giả hay một lý thuyết gia về thiền. Vì vậy, bạn nên luyện tập để làm lắng dịu những tâm hành, những cảm xúc của mình khi chúng bắt đầu phát hiện. Như vậy bạn mới có thể làm chủ được thân tâm và không gây đổ vỡ trong bạn cũng như người khác, kể cả người thương của bạn.
Đi qua cơn bão
Có những cái bạn ôm đồm
cất giữ, nhưng những cái ấy đã không có ích
gì cho bạn mà còn làm cho bạn mất thảnh thơi. Phải
có
can
đảm buông
bỏ những cái ấy. Chiếc
thuyền của bạn chở khẳm quá, dễ bị
sóng gió làm lật nhào. Phải
bỏ bớt để cho thuyền nhẹ. Thuyền sẽ đi mau
và sẽ
an toàn hơn. Bạn có thể
hiến tặng cho người thương sự
thảnh thơi ấy, và bạn chỉ có thể làm
như vậy khi chính bạn có sự thảnh thơi
ấy trong lòng.
Có những người trẻ không có
khả năng đối phó với các cơn cảm xúc
lớn như: uất ức, giận hờn, chán nản,
tuyệt vọng, v.v... cho nên
đã đi tự tử. Đối
với họ, tự tử là phương cách duy nhất
để chấm dứt khổ đau. Nhưng nếu ta có dịp
cho
họ phương pháp đối trị cảm xúc, họ
sẽ có cơ hội làm lắng dịu và vượt
thắng được những cảm xúc ấy. Ta phải nắm
được
bí quyết trước khi ta chỉ bày cho họ. Ở
Pháp, mỗi ngày có khoảng
33 người trẻ tự tử. Trong trường học,
không ai
dạy cho người trẻ cách thức đối
trị cảm xúc. Bạn
đừng để khi cảm xúc trào dâng mới bắt
đầu thực tập. Cứ
bắt đầu thực tập ngay bây giờ đi. Mai mốt,
khi cảm xúc trào dâng,
bạn sẽ nhớ thực tập.

Trước hết, bạn phải
biết rằng, một cảm xúc chỉ là một cảm
xúc, dù đó là một cảm xúc mạnh. Lãnh thổ
con người bạn
rất bao la: thân thể, cảm giác, tri giác, tâm hành và
nhận thức. Cảm xúc
chỉ là một trong số 51 tâm hành. Nó đến,
nó ở lại
một thời gian rồi nó đi, tại sao ta phải
chết vì nó? Ta hãy xem nó như một cơn bão tố. Nếu
ta
biết
cách chống
đỡ, ta sẽ được an toàn trong khi cơn bão
xảy ra. Cơn bão có thể
kéo dài một giờ, vài giờ hay một ngày. Nếu
ta nắm được
phương pháp thực tập thì ta sẽ đi ngang qua
cơn bão dễ dàng. Trong
tư thế hoa sen, hoặc trong tư thế nằm
ngửa, bạn có thể bắt đầu bằng cách
thở bụng. Đặt
hết tâm ý vào bụng, thấy được bụng
phồng ra khi ta thở vào và xẹp xuống trong khi ta
thở ra. Bạn có thể
thở thật sâu và hoàn toàn chú ý tới bụng. Đừng
suy
nghĩ
gì hết. Chấm dứt mọi suy nghĩ,
chỉ nhớ tới chuyện thở. Trong cơn bão, đọt
cây là
chỗ dễ bị gãy đổ nhất. Thân cây vững chãi
hơn, có
nhiều rễ bám sâu vào lòng đất. Đọt cây
tượng
trưng cho cái đầu hay suy nghĩ của bạn. Bạn
hãy
rời
đọt cây,
đi xuống gốc cây cho vững chãi hơn. Gốc
cây là ở bụng
dưới, dưới rốn một chút, ở huyệt
đan điền. Để
hết tâm ý vào bụng dưới và thở thật sâu. Đừng
suy
nghĩ
gì hết và
bạn sẽ an toàn trong khi cơn bão tố cảm xúc
đang diễn ra. Mỗi ngày,
thực tập năm phút, sau ba tuần lễ, bạn
đã có thói quen và khi cảm xúc tới, bạn sẽ
nhớ để mà thực tập.
Đi qua được cơn bão
rồi, bạn sẽ có niềm tin. Bạn
tự
bảo:
kỳ sau,
nếu cơn bão cảm xúc trở lại, bạn không còn
sợ hãi nó, vì bạn đã biết cách xử lý nó. Bạn
cũng
có
thể dạy cho
con bạn, em bạn, để chúng biết phương
pháp thở bụng. Nắm tay
em bé, bạn bảo em bé cùng thở với bạn,
đặt hết tâm ý vào bụng dưới. Tuy
là
một
em
bé, nó cũng đã có thể có cảm xúc mạnh
rồi, và nó có thể học thở để vượt
thắng cảm xúc. Ban
đầu, nó cần sự yểm trợ của bạn,
nhưng sau này, nó có thể tự làm một mình. Nếu
bạn
là
cô giáo, hay
thầy giáo, bạn có thể dạy cho tất cả các
học sinh trong lớp cách thức thở bụng. Có
thể trong số học sinh
của bạn có những đứa sẽ thực
tập, sau này khi cơn lốc cảm xúc đi tới
với chúng và chúng sẽ không đi tự tử. Như
vậy là bạn đã
cứu mạng được cho những đứa
ấy.
Thực tập trong tư thế
ngồi là tốt nhất. Trong
tư thế nằm, bạn có thể để trên
bụng một túi nước nóng.
Không Gian Thênh Thang
Không gian tượng trưng cho sự
thảnh thơi, cho sự tự do. Không có thảnh
thơi thì không có
hạnh phúc! Cái gì làm cho mình
mất đi sự thảnh thơi? Lo lắng, sầu khổ,
bận
rộn, ôm đồm, ganh ghét...
Có thể bạn đang tin rằng
sự thành công của bạn về phương diện
quyền lực, danh vọng và tiền bạc là nền tảng
của hạnh phúc. Nhưng
nếu bạn nhìn kỹ, bạn sẽ thấy có những
người rất nhiều quyền hành, danh vọng,
tiền bạc mà không có hạnh phúc. Tại sao? Tại họ không có tự do, không
có sự thảnh thơi. Bạn
có nhiều chuyện để làm.
Bạn muốn thành công mọi mặt. Điều
này không có gì xấu. Nhưng bạn phải sắp
đặt như thế nào mà công việc tiếp tục
đem lại niềm vui hằng ngày cho bạn. Đừng
vì công việc mà
phải lo lắng, sầu khổ, bực bội. Phải làm
việc cho thảnh
thơi. Phải có thì giờ
chăm sóc bản thân và chăm sóc những người thân. Phải
có
thì
giờ để
thương yêu. Thương
yêu ở đây không phải là đam mê. Thương yêu
tức là chăm
sóc, tức là mang tới hạnh phúc cho người kia, làm
cho người kia bớt khổ.
Món quà quý nhất mà bạn có thể tặng cho
người thương là không gian, là sự thảnh
thơi. Không gian chung quanh và
không gian trong lòng. Đừng
để tâm ý quá bận rộn, lo lắng, sầu khổ. Biết
quẳng
gánh
lo đi và vui
sống. Đây là một
nghệ thuật. Những gì
không thật sự quan trọng, những gì không đem
lại được hạnh phúc thì bạn tập buông
bỏ. Buông bỏ thì có không
gian.
Bạn hãy tưởng tượng
một người đi chợ trời, thấy cái gì
rẻ là mua đem về nhà, dù là những cái mình không
cần. Thấy rẻ quá thì
mua, vậy thôi. Trong vài
tuần lễ, nhà ông ta đầy quá, đi vào đi ra
không được nữa. Đi
tới đi lui trong nhà, ông ta cứ đụng những
thứ mua từ chợ trời về. Ông không còn
không gian để
sống. Điều này
cũng đúng cho đời sống bên trong. Nếu bạn
có quá nhiều lo
toan, sợ hãi và nghi ngờ thì bạn cũng không còn không
gian để sống. Bạn
cần tập buông bỏ.
“Thở
vào, tôi thấy tôi là không gian thảnh thơi. Thở
ra,
tôi
thấy tôi thênh thang.”
Trong đạo Bụt có pháp môn gọi
là Ly sinh hỷ lạc,
niềm vui và hạnh phúc được phát sinh từ sự buông bỏ. Ly là buông bỏ. Hỷ
lạc là niềm vui,
hạnh phúc. Bạn hãy
ngồi xuống và kiểm điểm. Có những cái bạn
ôm
đồm cất giữ, nhưng những cái ấy đã
không có ích gì cho bạn mà còn làm cho bạn mất thảnh
thơi. Phải có can
đảm buông bỏ những cái ấy. Chiếc thuyền
của bạn
chở khẳm quá, dễ bị sóng gió làm lật nhào. Phải
bỏ
bớt
để
cho thuyền nhẹ. Thuyền
sẽ đi mau và sẽ an toàn hơn. Bạn có thể
hiến tặng
cho người thương sự thảnh thơi ấy,
và bạn chỉ có thể làm như vậy khi chính bạn
có sự thảnh thơi ấy trong lòng.

|
Mọi ý kiến và đóng góp xin điện thư về webmaster@crpcv.org |
|
Trình bày và thực hiện bởi tăng thân Thuyền Từ vùng Washington DC |