Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Kinh Nhạc Thiền

Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản

Lá thư tu học tháng 12 năm 2008
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124

Ngày quán niệm đầu tháng 12 năm 2008

Ngày quán niệm đầu tháng 12 năm 2008 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 6 tháng 12 từ 9:30 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124. Quý vị có thể vào trang nhà tại http://mpcf.org để xem bản đồ và đường đi tới UUCF. Chương trình tu học trong ngày:

9:30 Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00 Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
2:00 Nghỉ trưa
2:30 Nghe băng pháp thoại
3:00 Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:45 Tọa thiền
5:00 Chia tay



Tin ngắn:




Sách:

Bản Chất Thương Yêu

viết bởi thầy Chân Pháp Đăng, Lá Bối xuất bản năm 2004. (tiếp theo)

Hạnh Phúc là Hạnh Phúc Chung,
Khổ Đau là Khổ Đau Chung


Những ngày nước Mỹ bắt đầu dội bom ở Iraq, biết bao nhiêu người trên trái đất đã mất ăn bỏ ngủ bởi năng lượng sợ hãi, thù hận và bất an lan tràn khắp mọi nơi. Những tiếng khóc than, kêu la và rên rỉ của những nạn nhân chiến tranh ám ảnh lấy tâm hồn của tôi. Lúc bấy giờ tôi đang ở Hàn Quốc với Sư Ông Làng Mai và tăng đoàn. Tôi không thể nào ngủ được. Tôi cảm được niềm khổ đau của những em bé, bà mẹ và chàng trai ở bên ấy. Không biết bao nhiêu trái bom át nghiệt cứ bắn vào những tòa nhà chằng chịt trong đêm tối thì làm sao có thể tránh khỏi sự chết chóc của những người vô tội. Tôi rất đau khổ và tuyệt vọng. Tôi trằn trọc và nước mắt cứ trào ra. Những ác mộng chiến tranh trên mảnh đất Việt Nam trong quá khứ trở về trong tâm hồn tôi. Giấc ngủ của tôi trong những ngày ấy thật là nhọc nhằn. Sáng hôm sau, thức dậy hơi trễ, tôi được ăn sáng với Sư Ông và tăng thân. Mọi người đều chia xẻ cùng một niềm đau nhưng sự an trú trong hiện pháp của Sư Ông và tăng thân rất hùng mạnh, giúp cho tôi trở về với hơi thở ý thức và im lặng hùng tráng để nếm được niềm vui ăn sáng đoàn tụ. Khổ đau vẫn còn nhưng niềm vui sống của sự thực tập không thiếu gì.

Khổ đau là khổ đau chung, hạnh phúc là hạnh phúc chung. Ta không thể nào tìm ra được hạnh phúc riêng của mình vì sự sống của ta liên hệ mật thiết với sự sống của mọi người và muôn loài khác trên trái đất thân yêu này. Nói một cách khác, sự sống của ta làm bằng sự sống của muôn loài, và ta là một thai nhi nối liền với bà mẹ của sự sống mầu nhiệm bằng những cuống nhau vô hình. Cũng như vậy, vấn đề giải thoát, tự do, thương yêu … đều đi theo nguyên tắc chia xẻ năng lượng (energy conservation) và kết cấu hóa học (chemical bonding). Tóm lại, giải thoát là giải thoát chung, tự do là tự do chung, thương yêu là thương yêu chung, buồn vui là buồn vui chung. Sống trong một tăng thân với những phương pháp tu tập cụ thể, ta có cơ hội để kinh nghiệm trực tiếp mối liên hệ sâu sắc và mật thiết ấy. Tình thương là một trong những cửa ngõ tuyệt diệu giúp ta chiêm nghiệm và quán chiếu về sự thật ấy. Do đó năng lượng tăng thân, tình thương gia đình có công năng nuôi dưỡng hạnh phúc, chuyển hóa khổ đau và giúp cho ta khám phá ra được tình thương chân thật ta có sẵn từ ngàn xưa trong sự sống của muôn loài.

(Còn tiếp)



Pháp Thoại:

Fractal, Sự Tiếp Nối Của Một Nụ Hoa

Dưới đây là pháp thoại do sư cô Đẳng Nghiêm chia xẻ với tăng thân Xóm Dừa, California nhân dịp Xóm Dừa được 10 năm. Bài này được trích lại trong tạp chí Đất Lành, số tháng 9 & 10 năm 2008.

(3 tiếng chuông được thỉnh để bắt đầu buổi chia sẻ … Sư cô Đẳng Nghiêm nâng lên một cành hoa trước đại chúng …)

Có lần Bụt ngồi trước thính chúng và nâng lên một cành hoa. Tất cả các thầy, các sư cô đều nhìn và cảm thấy ngạc nhiên, không hiểu Bụt có ẩn ý gì. Chỉ có ngài Ca Diếp mỉm cười, và ngài trở thành vị tổ đầu tiên của tông phái Thiền. Khi con nâng lên cành hoa này, có nhiều cô và các em mỉm cười, thành ra con thấy có nhiều sư tổ đang ngồi ở đây! (đại chúng cùng cười).

Hôm nay tăng thân Xóm Dừa kỷ niệm 10 năm được thành lập. Trong 10 năm đó, tăng thân đã cùng đi qua những vui buồn, và đã đóng góp rất nhiều cho chính mình, cho gia đình, xã hội, và đất nước. Sư cô Hiền Hải, sư cô Lăng Nghiêm và con được đại chúng của tu viện Lộc Uyển cử đến đây để cùng đón mừng ngày đặc biệt này, và cũng để biểu lộ lòng thương tưởng, biết ơn của các thầy và các sư cô đối với các bác, các cô, các chú, và các anh chị em của tăng thân Xóm Dừa.

Khi đại chúng nhìn bông hoa này, đại chúng có những ý nghĩ gì? Xin cho con vài thí dụ:

“Màu vàng.”
“Mùi thơm đi rất xa.”
“Có một cái hoa tươi, và một cái hoa đã héo.”
“Vô thường.”
“Hạnh phúc.”
“Hoa đẹp …”

Đại chúng có biết không? Trong hoa này, mỗi một cánh là một cái hoa. Hoa này thuộc vào gia đình gọi là Asteraceae family hoặc Composite family (gia đình tổng thể). “Com” trong chữ “composite” nghĩa là đến với nhau, chung với nhau. Một cái hoa được định nghĩa là có nhụy riêng của nó (nhụy đực, nhụy cái, hoặc có cả nhụy đực và nhụy cái), và vì thế nó có thể thụ phấn, được thụ phấn, hay tự thụ phấn (it can pollinate, be pollinated, or self-pollinate/bisexual). Trong gia đình Asteraceae, mỗi một cánh hoa đều có nhụy riêng của nó. Thế thì đây không phải là một bông hoa, mà là rất nhiều bông hoa được hợp lại với nhau (florets), gọi là tổng hợp, thể hợp (composite) để tạo nên một cái hoa (capitulum, a flower cluster). Cũng vì tất cả những cái hoa nhỏ đến chung với nhau để tạo thành một đóa hoa, khả năng thụ phấn và sự hữu hiệu của nó rất cao. Chúng ta hãy tưởng tượng nếu chúng tách riêng, cái cơ hội để chúng làm được điều đó sẽ rất khó, nhưng chung lại với nhau thì chúng trở thành một loài hoa, như loài hoa cúc này (Chrysanthemum) phổ biến mạnh mẽ, có khả năng sống còn, và phát triển ở nhiều nơi trên thế giới ở những khí hậu khác nhau. Có rất nhiều loài cỏ dại, hoa và rau quả thuộc vào Asteraceae/Composite family ví dụ như bồ công anh (dandelions), atiso (artichokes), v.v. Đến thăm tu viện Lộc Uyển, chúng ta thấy mọc khắp nơi rấ nhiều loại sage, cây cỏ và hoa dại khác cũng thuộc vào gia đình này.

(Sư cô Đẳng Nghiêm nâng lên một cành hoa dại của Lộc Uyển)

Mùa này nhiều loài hoa đã bắt đầu tàn. Nhìn những cánh hoa rũ xuống, chúng ta có thể thấy vô số nhụy đực bên trong. Mỗi cánh hoa chính là một bông hoa riêng của nó (each petal is a flower in itself), và một bông hoa có rất nhiều bông hoa trong nó. Chúng ta đã được học giáo lý Hoa Nghiêm, cái một chứa đựng cái tất cả. Vậy thì đây là một thí dụ thực tiễn mà chúng ta có thể thấy và sờ mó được. Một bông hoa có rất nhiều bông hoa trong nó. Trong chính nó, nó đầy đủ (self-sufficient and self-contained), và cùng một lúc, nó chứa đựng tất cả những cái kia. Khi thành lập một tăng thân, như tăng thân Xóm Dừa, tăng thân Lộc Uyển, tăng thân Làng Mai, chúng ta cũng đến với nhau trong tinh thần này. Chúng ta là những cánh hoa, và chúng ta làm nên một đóa hoa. Đóa hoa này có một cơ hội được biểu hiện một cách đẹp đẽ, có màu sắc linh động, mùi hương đi, phát triển, lan rộng và làm đẹp cho đời.

Sống trong tăng thân hoặc sinh hoạt với một tăng thân, mỗi người thật sự đang học làm một cánh hoa của một đóa hoa. Tuy mình trong tự thân là một cái hoa, nhưng mình học sống hòa hợp, làm một thành viên, để đóa hoa biểu hiện một cách đẹp đẽ. Nhìn vào hoa này, chúng ta có thấy cánh hoa nào quan trọng hơn cánh hoa nào không? Không có cánh hoa nào nổi bật cả. Chính vì nó không nổi bật, chính vì nó hòa chung vào, nó mới làm nên một nụ hoa đẹp. Đây là sự thực tập mà mình gọi là vô thường, vô ngã. Trong thiên nhiên và trong con người mình có tuệ giác này, nhưng mình phải học sống và tập sống tuệ giác này trong đời sống hằng ngày. Những năm đầu tiên khi con mới về Làng, có những cái bức xúc, khó chịu đi lên trong con khi con bị chỉnh bởi một sư cô hay một sư chị, hoặc khi con bị một sư em đối xử không dễ thương. Những ý nghĩ phân biệt đi lên như: “Mấy người này học dở hơn mình mà dạy mình, ăn hiếp mình. Có tu giỏi đâu mà la mình!” Rồi con lại nghĩ hồi đó mình sống bên ngoài có tự do, muốn lái xe, mua vé máy bay đi đâu thì đi, tự nhiên bây giờ mình phải là người ở lại, nhìn người ta đi. Đi tu là lần đầu tiên con làm người ở lại. Trước đó, con luôn là người ra đi. Muốn đi đây đó thì pack up and go (vác ba lô/backpack lên vai rồi đi). Trong liên hệ tình cảm cũng vậy, hết hạnh phúc thì mình ra đi. Con đã cho sự ra đi đó là một sự tự do, mình làm chủ con người của mình, làm chủ cuộc đời của mình. Về Làng tu học, con mới thấy rõ rằng đó không phải là mình làm chủ mình. Mình giận mình đi, thì cái gì thật sự dẫn mình đi? Chính cái giận dẫn mình đi. Sự tự do của người tu không phải ở chỗ muốn lên xe đi lúc nào là đi. Sự tự do của người tu là học làm một cái hoa trong tự thân nhưng cùng lúc là một phần của một đóa hoa. Giận cũng ở đó để thở thôi. Trong buổi pháp đàm gần đây, một thầy chia sẻ có những lần thầy giận, thầy nghĩ đến chuyện bỏ đi, nhưng đi đến vườn rau thì quay trở lại. “Giận thì chỉ đi tới vườn rau là cùng!” thầy nói và cười thật tươi. Chính sự quay trở lại, ngồi yên, nhìn được mình và hòa giải được với người kia chính là học làm một cánh hoa. Sự thực tập này làm cho mình trở nên toàn vẹn hơn, đẹp hơn, tự do hơn. Khi mình nổi giận nhiều, chính lúc đó mình cảm tưởng mình như là một cái trứng trọi đá. Mình nghĩ mình tự lập, nhưng thực sự trong chiều sâu tâm thức, mình biết mình bất lực, không có khả năng điều khiển được những cơn giận và chuyển hóa được những khổ đau của mình. Mình tự hào nhưng bất lực, và cái mâu thuẫn đó trong con người của mình làm cho mình bất an, đau khổ. Cái tự hào, tự cao thường đi đôi với cái tự ti. Mình cảm thấy phải luôn luôn chứng minh là mình hơn người. Sống trong tăng thân, khi những ý nghĩ phân biệt, tự hào trong con nảy lên, cái thực sự giúp con không bị cuốn đi là quay về với hơi thở, đi thiền hành, ngồi yên, thấy được những suy nghĩ đó và mỉm cười. Rồi cơn bão cũng qua. Một lần như vậy là một lần nếm được sự làm chủ chính mình.

Trong gia đình, chúng ta cũng cần học làm những cánh hoa. Nhiều bậc cha mẹ quen cách từ trên nói xuống: “Con phải làm như thế này. Con phải làm như thế kia …” Có thể điều này hữu hiệu khi con còn nhỏ và cần mình cho ăn, cho mặc, cho nơi ấm êm để ngủ. Nhưng nhiều người trẻ, một khi có khả năng tự suy nghĩ và bắt đầu làm ra tiền, không còn tiếp nhận được cách nói từ trên xuống của cha mẹ. Điều này đưa đến sự mâu thuẫn và đổ vỡ trong nhiều gia đình. Cha mẹ và các con không truyền thông được với nhau. Gia đình không còn là mái ấm để người trẻ muốn quay về. Nếu chúng ta học làm những cánh hoa, không lớn hơn mà cũng không nhỏ hơn, nương vào nhau, dùng tâm ban đầu để thấy nhau luôn luôn mới thì chúng ta sẽ lớn lên được với nhau. Cha mẹ sẽ được lớn lên (chứ không phải chỉ già đi) và làm bạn đồng hành với các con của mình. Mỗi ngày các con của mình học được rất nhiều điều và có những cái thấy sâu sắc mà chúng có thể chia sẻ với mình. Mình có mặt để lắng nghe những khổ đau, những vui buồn của con mình. Mình thử nghe nhạc với con và thỉnh thoảng đi những sinh hoạt với con. Các con sẽ không bao giờ thấy mình già, mà chúng thấy mình rất trẻ, rất chịu chơi. Mỗi thành viên thực tập làm một cánh hoa để làm nên một đóa hoa đẹp cho gia đình. Các thầy các sư cô trong gia đình xuất gia của Làng Mai cũng thực tập như vậy. Có những sư anh, sư chị, sư em của con rất giỏi, có nhiều tài năng, nhưng họ không phải là những người lãnh đạo. Mọi người đều chung sức tu tập, làm việc, và cùng đi đến những quyết định chung. Không có một cá nhân nào đứng ra làm người lãnh đạo. Có vài lần cảnh sát đến tu viện Lộc Uyển, bước vào nhà ăn của xóm Trong Sáng khi đại chúng đang cùng ngồi ăn trưa với nhau, họ hỏi: “Who's in charge here?” (Ai là người lãnh đạo ở đây?) Các thầy các sư cô ngồi yên, không ai nói gì. Họ rất ngạc nhiên khi thấy một phòng đầy người nhưng không có ai là người lãnh đạo. Vài giây sau, một thầy một sư cô nào đó vì thấy tội nghiệp nên tự giác đứng lên và đến tiếp chuyện với họ. Mình tập nương vào nhau, học có những cái nhìn cái thấy về chính mình và về nhau để cùng tạo dựng một cái gì luôn luôn mới và đẹp. Nếu nó không còn đẹp nữa thì mình có thể làm mới lại. Trong tất cả các mối liên hệ, nếu mình học làm những cánh hoa thì mình sẽ hạnh phúc và bền vững hơn nhiều. Những khi mình nghĩ mình là một nụ hoa tuyệt vời, mình có thể tự đứng một mình được, mình có thể nổi trội hơn tất cả những cái hoa khác, thì mình thở với ý nghĩ đó, mỉm cười với nó, và tuy nó dễ thương mình cũng thở ra cho nó bay đi. Nếu nó trở lại thì mình cứ thở với nó, nhưng mình không hành động, tuân thủ theo nó. Dần dần mình sẽ thấy được cái đẹp sống trong tăng thân, được tu học với tăng thân, được chuyển hóa và trị liệu. Mình cũng thấy được sự vô thường của đóa hoa. Cái gì đẹp cũng sẽ qua, nhất là trong hình sắc, nhưng nó không mất. Mình có được giây phút thiên thu vì mình sống sâu sắc với nhau, chan hòa với nhau. Một ngày nào đó, dù muốn hay không, tăng thân Xóm Dừa sẽ không còn, nhưng nó sẽ biểu hiện với cái tên khác hoặc dưới một hình thái khác, và tinh thần của nó sẽ luôn luôn còn.

(Còn tiếp)

Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Kinh Nhạc Thiền

Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản



Mọi ý kiến và đóng góp xin điện thư về webmaster@crpcv.org
Trình bày và thực hiện bởi tăng thân Thuyền Từ vùng Washington DC